Điều ước giản dị ngày 8-3

Trong ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, dường như sự ngọt ngào, vui vẻ đang ngập tràn khắp muôn nơi. Song, đó lại là điều xa xỉ với những người mẹ đang có con không may mắn bị mắc bệnh hiểm nghèo. Với họ, điều ước lớn nhất và cũng rất đỗi giản dị - đó là các con khỏe dần lên sau từng mũi tiêm.

“Tôi mong con mình có thể chống lại bệnh tật”

Dọc hành lang tầng 6, Khoa Bệnh máu trẻ em, tòa nhà H, viện Huyết học – Truyền máu Trung ương, tôi bắt gặp khuôn mặt buồn bã của người mẹ đang ẵm ru con cùng tiếng khóc thét của cháu bé 5 tháng tuổi. Đó là mẹ con chị Dương Thị Hằng, 43 tuổi ở thôn Hà Lỗ, xã Liên Hà, huyện Đông Anh (Hà Nội). Chị đang đợi kết quả xét nhiệm nghi là căn bệnh tan máu bẩm sinh Thalassemia của đứa con thơ. Giữa những tiếng ồn ào của bệnh nhân, khuôn mặt chị Hằng nhìn tôi đầy tâm trạng. Cháu Dương Gia Khiêm (con chị Hằng) ngừng khóc, khuôn mặt đỏ ửng. Cháu không ngủ được do quá nhạy cảm với tiếng ồn, nên quấy khóc từ hôm vào viện. Mặt cháu ngơ ngác, đôi mắt long lanh ấy chưa thể hiểu được những nếp nhăn, quầng mắt trên khuôn mặt chị Hằng. Tôi ngồi ghé mép chiếc giường đơn xộc xệch được kê tạm ngoài hành lang, đó là nơi nghỉ ngơi của mẹ con chị. Với chất giọng khàn sau nhiều đêm thức trắng trông con, chị Hằng chia sẻ với tôi những ngày điều trị vừa qua, ngày nào cháu Khiêm cũng phải truyền máu, còn “sắt” Khiêm bị kích ứng không được truyền. Có khi chị Hằng với bé Khiêm ngủ trong phòng, lúc nóng, người ra người vào ồn quá thì hai mẹ con ngoài hành lang ngả lưng, bữa cơm cũng nhờ nhiều từ bệnh viện, bà con giường bên. Chị Hằng nghẹn ngào bộc bạch: “Cố ăn để cho nó bú chứ không dám tiêu pha gì, tiết kiệm lấy tiền chữa cho con”. Vợ chồng chị đã có một đứa con gái (năm nay học lớp 7), cháu Khiêm là bé thứ 2. Bình thường, chị Hằng làm may gia công lương 2 - 3 triệu/tháng; còn anh Lệ - chồng chị vốn không việc, người làng thuê gì thì làm đó. Rồi bất hạnh bất ngờ ập đến khi tháng 4/2015 anh Lệ bị tai nạn giao thông trong tình trạng nguy kịch, sau khi được bác sĩ chẩn đoán chồng mình bị chấn thương sọ não, chị Hằng đã suy sụp hoàn toàn. Số tiền tích cóp ít ỏi không đủ trang trải cho những khoản chi phí như tiền viện, thuốc thang… May là đến nay, anh Lệ đã tương đối bình phục. Tháng 9/2018 chị Hằng sinh cháu Khiêm; niềm hạnh phúc đến với gia đình chị chưa lâu thì chị lại phát hiện cháu bé có nhiều triệu chứng của căn bệnh tan máu bẩm sinh Thalassemia. Hành trình vất vả chống lại số phận lại đè nặng lên đôi vai của người phụ nữ ấy…

 

Chị Dương Thị Hằng cố gắng ru con ngủ sau khi được bác sỹ truyền thuốc (Ảnh: TQ)

Khi tôi nhắc đến ngày 8/3, cái ngày người phụ nữ được tôn vinh, chị Hằng cau mày nhìn ra xa rồi chia sẻ với tôi, đó là một ngày đẹp, nhưng không dành cho chị. Chị giờ chẳng mong muốn điều gì cho bản thân mà chỉ mong cầu cho sức khỏe của con. Chị Hằng cười buồn: “Nếu có điều ước trong ngày đó, tôi mong con trai của mình có thêm sức khỏe có thể chống lại bệnh tật, mau chóng được về với gia đình”.

Nếu được ước, tôi ước con tôi thật khỏe mạnh”  

Trong tiếng tít tít của máy hỗ trợ thở, chị Nguyễn Thị Hòa, 35 tuổi ở thôn An Ninh, xã Yên Phụ, huyện Yên Phong, tỉnh Bắc Ninh) chia sẻ, từ khi được 6 tháng tuổi, cháu Đặng Nguyệt Anh, con chị Hòa đang phải ngày đêm đấu tranh với căn bệnh tim thông liên thất tại Phòng 1009, tầng 10 trung tâm tim mạch trẻ em, tòa nhà 15 tầng, bệnh viện Nhi Trung ương. Lúc đầu mới vào, chưa quen, con bé khóc nhiều, không ngủ được, có những lần chị phải thức trắng mấy đêm. Đến nay, sau 9 tháng ở viện cùng con, chị đã quen hơn. Mỗi lần nhìn con vật lộn với những cơn tức ngực, đau tim, lòng chị lại quặn đau. Nhiều lần khó thở, phải lắp ống dẫn khí thì con bé giật ra, mấy lần vô tình kim chọc vào tay, cháu bé oằn mình vì đau. “Mấy hôm nay, con bé toàn phải dùng thuốc an thần mới chịu ngủ”, chị Hòa chia sẻ .

 


Mong mỏi lớn nhất của chị Hòa trong ngày 8/3 đó là con mình có thêm nhiều sức khỏe (Ảnh: TQ)

Cuộc sống nghèo khó lại đông con nên gia đình chị Hòa vốn đã rất vất vả. Chị buôn bán hoa quả, còn chồng thì làm phụ hồ. Cả hai vợ chồng kiếm được từ 300 đến 400 nghìn đồng/ngày. Hai người đã có ý định dành dụm tiền sửa chữa lại căn nhà ông bà để lại, tránh những lúc mưa bão, nhưng bệnh tật của cháu bé đã cuốn đi hết cả. Trong nhà cái gì có giá trị thì đã bán hết để lấy tiền chạy chữa cho bé trong 9 tháng qua. 2 sào ruộng ông bà để lại cũng không có người cấy, bỏ hoang. Hơn 9 tháng trông con trong viện, điều động viên lớn nhất đối với chị Hòa đó là vẫn còn rất nhiều người cảm thông và giúp đỡ những người kém may mắn như mẹ con chị.

“Có những lần họ mua cơm cho nhưng nhất định không lấy tiền”, chị Hòa ngậm ngùi. Gần một năm nay, chồng chị là trụ cột kinh tế chính của gia đình, còn chị Hòa thì không giúp được gì ngoài chăm con ở viện. Chia sẻ về ngày 8/3, chị Hòa nhìn tôi thở dài rồi quay sang nhìn bé Đặng Nguyệt Anh. Dòng nước mắt lăn dài trên má, chị nói: “Nếu có một điều ước, tôi ước cho con tôi thật khỏe mạnh, mong cho chồng tôi có đủ sức để kiếm tiền chạy chữa cho con, chứ tôi giờ chẳng thể làm được gì để nuôi con”.

Tôi chợt nhận ra một điều, đối với những người mẹ có con không may bị mắc bệnh hiểm nghèo, bông hồng trong ngày 8/3 chính là nụ cười của những đứa con thơ. Không cao sang cũng chẳng hoa mỹ, những điều họ muốn bình dị và giản đơn, đó là sự mong mỏi con mình có cuộc sống như bao đứa trẻ khác, để có thể thắp sáng lên những hy vọng trong tương lai.

 
Bài, ảnh: Tuấn Quang
 
quảng cáo left
quảng cáo phải